Đổi Server Nếu Không Load Được:
SV #1 SV #2

Phim sex doggy em yêu lồn múp phê vãi chim

0 views

Phim sex doggy em yêu lồn múp phê vãi chim địt nhau với em yêu nứng lồn, chịch em yêu lồn khít sướng vãi cặc, chơi em yêu cực phê. Con chưa bao giờ yêu thực sự một ai cả. Tình yêu là một thứ gì đó không thể định nghĩa được. Không phân biệt xấu đẹp, giầu nghèo, trình độ, giai cấp. Nếu con thích cái Trinh, thậm chí là yêu nó cũng là chuyện hết sức bình thường. Mẹ chỉ sợ nó không thích con thôi.

Lại động đến tự ái của đàn ông. Trong suy nghĩ của Mạnh, chưa một cô gái nào mà hắn thích lại không thể đưa cô ta lên giường, bao gồm cả Thục Trinh nữa:

– He he he!!!!!! Làm gì có chuyện cô ta không thích con. Chỉ cần con thích thì phát ăn ngay.

Đấy là Mạnh mạnh mồm vậy thôi, chiếu theo những cô gái khác thì điều đó có thể đúng, nhưng riêng đối với Thục Trinh, chuyện đó chửa chắc à nha.

– “Để rồi xem”, Tố Quyên chốt lại vấn đề. Trong lòng bà mẹ này đang nghĩ đến việc mình sẽ phải tìm hiểu xem cô Thục Trinh này là ai?

——–

Đã gần 11 giờ đêm, Mạnh không thể chịu đựng thêm được nữa rồi. Hơn tuần nay, buồi lúc nào cũng cứng ngắc ở trong quần chỉ muốn xuất tinh để giảm bớt áp lực. Ở nhà mẹ thì đã như thế, lúc nào cũng như mơi mơi thằng con. Ấy thế nhưng trên công ty cũng không có khấm khá gì hơn. Lúc thì bị cái vú của em lễ tân Ánh Hồng trêu trọc, lúc thì bị cặp mông và khe ngực của cô Kiều Huyền tổng giám đốc hút hồn, lúc thì bị bàn tay búp măng của chị giám đốc thiết kế Kim Liên làm đầu óc mụ mị vì tưởng tượng ra đôi bàn tay ấy sóc lọ và vuốt bìu. Mạnh lại không có thói quen thủ dâm để giải tỏa, trước kia, mỗi lần thèm thèm thì gọi bồ ra khách sạn, hoặc đơn giản hơn mỗi lần muốn đổi món mới thì lên bar tìm gái, hoặc nhanh hơn là bảo ông bô thiết kế một “ẻm” hàng cao cấp là xong. Từ lúc đi làm đến giờ chưa “ăn hàng” bao giờ, bảo sao không nứng cho được.

Đang định mở tủ mặc bộ quần áo rồi lên bar kiếm gái thì Mạnh nghe tiếng khá to của mẹ ở ngoài cửa phòng mình. Hình như ông bô bà bô đang cãi nhau thì phải, điều hiếm thấy trong ngôi nhà này, trước giờ bố mẹ vẫn rất tình cảm với nhau.

Mạnh thôi không mặc quần áo nữa mà vẫn mặc nguyên bộ đồ quần đùi áo cộc vừa nãy ra mở cửa phòng xem thực hư như thế nào.

Cửa phòng vừa mở thì Mạnh nghe tiếng mẹ khóc khan:

– Anh tưởng tôi không biết à? Tôi không thể chịu đựng được nữa. Hix hix hix.

Ông Đạt cũng cứng rắn làm chính Mạnh cũng phải ngạc nhiên. Lần đầu tiên thấy bố dám bật lại mẹ, con sư tử cái xinh đẹp trong cái gia đình này:

– Lúc nào cũng đòi, lúc nào cũng đòi. Tôi là người chứ có phải gà trống đâu. Ai mà chịu đựng nổi cơ chứ.

Mạnh lại ngoảnh mặt về phía mẹ xem mẹ nói gì, thấy mẹ dậm chân thuỳnh thuỵch xuống sàn làm chiếc váy ngủ ngắn cũn cỡn qua một chút tung lên rồi tung xuống, chiếc quần lót mỏng dính mầu trắng tinh ẩn hiện bên trong. Chưa hết đâu, vì là váy ngủ nên vải váy cũng mỏng nốt, Mạnh nhìn thấy hình hài hai vú của mẹ tưng lên nẩy xuống. Ước gì ông bô bà bô cứ đứng đây mà cãi nhau đến sáng cũng được. Hấp dẫn à nghe:

– Tôi lạ gì anh, anh cho con nào ở ngoài rồi phải không? Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi không thể ngủ cùng phòng với kẻ phản bội như anh.

Chuyện này lớn à nha. Nghe hai bên đấu khẩu, Mạnh manh nha bắt đầu hiểu nguồn cơn như thế này: “Bà bô đòi địt, ông bô không chịu, bà bô nổi giận vu ông bô bồ bịch bên ngoài. Chấm con bà hết”.

– “Không ngủ thì không ngủ, tôi đếch cần.”, ông Mạnh đáp trả đanh thép lại lời thách thức của vợ.

Tố Quyên khóc rống lên nhưng hình như không có nước mắt, giờ bà không thèm nhìn mặt chồng nữa mà quay sang nũng con trai đang lấp ló cửa phòng:

– Đấy con xem. Ông ấy thừa nhận rồi. Thế thì mẹ sống làm gì nữa. Hix hix hix!!!

Thấy tình hình có vẻ căng căng, Mạnh biết mình phải đứng ra phân xử, nếu không thì to chuyện. Bước hẳn ra ngoài cửa, đứng giữa hai người một mẹ một cha, Mạnh lên tiếng:

– Thôi thôi con xin. Có gì từ từ mai rồi nói. Giờ cũng muộn rồi. Bố về phòng ngủ đi. Còn mẹ sang ngủ phòng con.

Ông Đạt nghe con phân tích, thấy cũng có lí bèn nói:

– Thôi được rồi. Cứ như vậy đi. Có gì mai nói chuyện tiếp. Chứ tôi là tôi phải làm cho ra nhẽ chuyện này. Vợ viếc gì đâu mà cứ coi chồng như gà trống. Bố thằng nào chịu được.

Ông Đạt quay lưng đi trở về phòng mình, ông xuýt chút nữa thì bật cười thành tiếng vì nhìn thấy vợ thè lưỡi lêu lêu mình ở sau lưng con trai.

Mạnh quay lại phía mẹ ôn tồn như người phán xử:

– Thôi mẹ đừng khóc nữa. Chuyện có gì thì từ từ nói. Giờ mẹ về phòng con ngủ tạm đi.

Trong cái ngôi biệt thự này, phòng ngủ thì có quá nhiều, mỗi người ngủ hai phòng chả hết nhưng chỉ có hai phòng là thường xuyên có người ngủ là phòng vợ chồng ông Đạt và phòng của Mạnh, những phòng khác thì lạnh lẽo vì không có hơi người. Mạnh sắp xếp mẹ về phòng ngủ của mình cũng là hợp lý rồi, chắc chẳng ai thắc mắc gì đâu, nhỉ?